Drizzle

Hà nội,VN

15°C

Drizzle

Humidity: 94%

Wind: NE at 4 mph

Một ngày trước lễ khai mạc, phố hoa Hà Nội không đông như mọi năm. Rải rác, những tiểu cảnh và đại cảnh lớn đã được hoàn thành thu hút người đến chụp ảnh. Nhưng hoa thật sự khá lạc lõng giữa một vỉa hè vốn đã có nhiều cây xanh và bồn hoa trang trí.
Khá nhiều không gian đã bị bỏ sau quyết định di dời của TP Hà Nội là bức tranh Khuê Văn Các bằng hoa lớn nhất, nhà rường và nhã nhạc cung đình Huế…
[IMG]http://ng7.upanh.com/b6.s25.d1/8bf6998e5f2dad5035c6d4b32975f79d_39488977.vayrong.jpg[/IMG]
Một cô gái “sờ thử” vẩy rồng - Ảnh: Hà Hương
Dù thật sự lo lắng không gian phố hoa sẽ bị phá vỡ khi chuyển lên vỉa hè, nhưng các nghệ nhân đã làm ngày làm đêm để hoàn thành tác phẩm của mình. Hai người phụ nữ Hà Nội, cũng là hai nghệ nhân hoa, chị Sáo và chị Hiền, đi thửa từng bụi hoa cổ Hà Nội về trang trí cho bối cảnh tứ bình áo dài của mình.
Từ cành tre, cành trúc, cúc vạn thọ đến gốc đào, hai nghệ nhân đều tỉ mỉ tìm mua với giá gấp cả chục lần hoa thường. Tất cả đều mong muốn tái hiện một bức tranh tứ bình đúng chất Hàng Trống, đúng hoa và cảnh của Hà Nội xưa.
Phố hoa Hà Nội 2011 với chủ đề “Điểm hẹn phố và hoa” trên vỉa hè hồ Gươm sẽ khai mạc vào tối 30-12-2011 và kéo dài đến hết 2-1-2012.
“Cứ tỉ mẩn làm từng thứ một nhưng có người đến bảo vỉa hè hồ Gươm đẹp thế sao cứ đổ đất cát gỗ đá lên mất vệ sinh thế”, chị Sáo buồn rầu nói.
Ở phía tượng đài Lý Thái Tổ, nhóm của nghệ nhân Trần Văn Làm cũng đang hoàn thành những đường nét cuối cùng của đại cảnh rồng bằng hoa quả. Những trái cau cảnh được các nghệ nhân mang từ miền Nam ra. Từ khi làm khung đến khi hoàn thành trọn vẹn 3 ngày 3 đêm. Đại cảnh Huyền thoại Việt của nghệ nhân hoa quốc tế Nguyễn Mạnh Hùng cũng đã hoàn thành.
Với việc xe cộ vẫn lưu thông giờ cao điểm, các nghệ nhân không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải sử dụng một số hoa giả trang trí. Đơn giản bởi “xe chạy ầm ầm, hoa nào chịu cho thấu”.
[IMG]http://ng8.upanh.com/b6.s3.d3/d9ca858b8792966bab99b7a646d2b156_39488978.vachrao1.jpg[/IMG]
[IMG]http://ng9.upanh.com/b4.s15.d1/6c296eedc02fbd6b48303da3e5367c5a_39488979.vachrao.jpg[/IMG]
Cô dâu chú rể vạch hàng rào vào chụp ảnh - Ảnh: Hà Hương
Vẫn còn một ngày để hoàn thành mọi công đoạn, nhưng từ nghệ nhân đến nhân viên bảo vệ đã phải căng mắt để trông sản phẩm của mình. Nhóm nghệ nhân Trần Văn Làm vừa làm vừa trả lời thắc mắc vừa phải ngăn những người hiếu kỳ “sờ thử xem vẩy rồng là quả gì mà lạ thế”. Dưới các tiểu cảnh hoa, đặc biệt là hoa lan, thi thoảng có người dùng móng tay bấm thử “xem có phải hoa giả không”.
Nhiều nhóm thanh niên hay các đôi chụp ảnh cưới năn nỉ được vượt qua hàng rào để vào chụp. Không năn nỉ được thì đứng đợi bảo vệ quay mặt đi là cả cô dâu chú rể, thợ ảnh chui vào. Một thành viên ban tổ chức cho biết: “Có người còn nhảy hẳn lên chiếc cầu tre trong tiểu cảnh quan họ để chụp ảnh. Thoắt cái là vạch hàng rào chui vào xem hoa. Sau ngày khai mạc, người đông, chỗ ngắm hoa thì khó, chẳng biết phố hoa năm nay sẽ ra sao!”.
[RIGHT]TTO[/RIGHT]
Một ngày trước lễ khai mạc, phố hoa Hà Nội không đông như mọi năm. Rải rác, những tiểu cảnh và đại cảnh lớn đã được hoàn thành thu hút người đến chụp ảnh. Nhưng hoa thật sự khá lạc lõng giữa một vỉa hè vốn đã có nhiều cây xanh và bồn hoa trang trí.
Khá nhiều không gian đã bị bỏ sau quyết định di dời của TP Hà Nội là bức tranh Khuê Văn Các bằng hoa lớn nhất, nhà rường và nhã nhạc cung đình Huế…
[IMG]http://ng7.upanh.com/b6.s25.d1/8bf6998e5f2dad5035c6d4b32975f79d_39488977.vayrong.jpg[/IMG]
Một cô gái “sờ thử” vẩy rồng - Ảnh: Hà Hương
Dù thật sự lo lắng không gian phố hoa sẽ bị phá vỡ khi chuyển lên vỉa hè, nhưng các nghệ nhân đã làm ngày làm đêm để hoàn thành tác phẩm của mình. Hai người phụ nữ Hà Nội, cũng là hai nghệ nhân hoa, chị Sáo và chị Hiền, đi thửa từng bụi hoa cổ Hà Nội về trang trí cho bối cảnh tứ bình áo dài của mình.
Từ cành tre, cành trúc, cúc vạn thọ đến gốc đào, hai nghệ nhân đều tỉ mỉ tìm mua với giá gấp cả chục lần hoa thường. Tất cả đều mong muốn tái hiện một bức tranh tứ bình đúng chất Hàng Trống, đúng hoa và cảnh của Hà Nội xưa.
Phố hoa Hà Nội 2011 với chủ đề “Điểm hẹn phố và hoa” trên vỉa hè hồ Gươm sẽ khai mạc vào tối 30-12-2011 và kéo dài đến hết 2-1-2012.
“Cứ tỉ mẩn làm từng thứ một nhưng có người đến bảo vỉa hè hồ Gươm đẹp thế sao cứ đổ đất cát gỗ đá lên mất vệ sinh thế”, chị Sáo buồn rầu nói.
Ở phía tượng đài Lý Thái Tổ, nhóm của nghệ nhân Trần Văn Làm cũng đang hoàn thành những đường nét cuối cùng của đại cảnh rồng bằng hoa quả. Những trái cau cảnh được các nghệ nhân mang từ miền Nam ra. Từ khi làm khung đến khi hoàn thành trọn vẹn 3 ngày 3 đêm. Đại cảnh Huyền thoại Việt của nghệ nhân hoa quốc tế Nguyễn Mạnh Hùng cũng đã hoàn thành.
Với việc xe cộ vẫn lưu thông giờ cao điểm, các nghệ nhân không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải sử dụng một số hoa giả trang trí. Đơn giản bởi “xe chạy ầm ầm, hoa nào chịu cho thấu”.
[IMG]http://ng8.upanh.com/b6.s3.d3/d9ca858b8792966bab99b7a646d2b156_39488978.vachrao1.jpg[/IMG]
[IMG]http://ng9.upanh.com/b4.s15.d1/6c296eedc02fbd6b48303da3e5367c5a_39488979.vachrao.jpg[/IMG]
Cô dâu chú rể vạch hàng rào vào chụp ảnh - Ảnh: Hà Hương
Vẫn còn một ngày để hoàn thành mọi công đoạn, nhưng từ nghệ nhân đến nhân viên bảo vệ đã phải căng mắt để trông sản phẩm của mình. Nhóm nghệ nhân Trần Văn Làm vừa làm vừa trả lời thắc mắc vừa phải ngăn những người hiếu kỳ “sờ thử xem vẩy rồng là quả gì mà lạ thế”. Dưới các tiểu cảnh hoa, đặc biệt là hoa lan, thi thoảng có người dùng móng tay bấm thử “xem có phải hoa giả không”.
Nhiều nhóm thanh niên hay các đôi chụp ảnh cưới năn nỉ được vượt qua hàng rào để vào chụp. Không năn nỉ được thì đứng đợi bảo vệ quay mặt đi là cả cô dâu chú rể, thợ ảnh chui vào. Một thành viên ban tổ chức cho biết: “Có người còn nhảy hẳn lên chiếc cầu tre trong tiểu cảnh quan họ để chụp ảnh. Thoắt cái là vạch hàng rào chui vào xem hoa. Sau ngày khai mạc, người đông, chỗ ngắm hoa thì khó, chẳng biết phố hoa năm nay sẽ ra sao!”.
[RIGHT]TTO[/RIGHT]

Thành phố Đà Lạt nổi tiếng với ba làng hoa truyền thống có “thâm niên” gần nửa thế kỷ qua. Trồng hoa không chỉ là một nghề mưu sinh của những người dân nơi đây mà còn góp phần làm đẹp cho đời, tạo nên thương hiệu “hoa Đà Lạt” nổi tiếng khắp nơi.

 

Vườn hoa cúc vàng rực tại làng hoa Thái Phiên

 

Nói đến nghề trồng hoa ở Đà Lạt, nếu không nhắc đến những cái tên Thái Phiên, Hà Đông và Vạn Thành sẽ là một thiếu sót. Đây chính là ba làng hoa được mệnh danh là cái nôi của nghề trồng hoa phố núi. Những làng hoa có gốc tích hàng chục năm và nổi tiếng với những loài hoa cúc, hoa hồng, đồng tiền, ly ly… khiến không ít người mê mẩn, đắm say.

Điều đặc biệt, ba làng hoa này không nằm xa nội ô thành phố Đà Lạt nên du khách có thể dễ dàng tìm đến tham quan, tìm hiểu.

Trong gió trời se lạnh, chút nắng hanh vàng mùa đông phố núi, du khách có thể thoải mái chụp hình trong những vườn hoa cúc vàng rực ở làng hoa Hà Đông, Thái Phiên. Nếu không thích sắc màu rực rỡ ở những vườn cúc “thập cẩm” đủ màu vàng, tím, trắng… bạn cũng có thể tìm đến những vườn cúc trắng tinh khiết mà người dân quen gọi với cái tên rất sang trọng: cúc kim cương cũng rất hấp dẫn.

 

Một góc làng hoa Vạn Thành
Ở làng hoa Thái Phiên
Sắc hoa dại điểm tô thêm cho làng hoa

 

Có truyền thống khá lâu đời, hai làng hoa Thái Phiên và Hà Đông xuất hiện từ khi người miền Bắc di cư vào Đà Lạt từ những năm 1950 - 1960. Gặp đất lành, những lớp người di cư đầu tiên đã chọn nghề trồng hoa ở quê hương thử nghiệm trên miền đất mới và hình thành những làng nghề như ngày nay.

Người trồng hoa bản tính dễ dãi, chân chất nên chỉ cần bạn giữ ý không bẻ hoa, làm gãy cành hay giẫm lên hoa là có thể thoải mái ghi lại những hình ảnh yêu thích. Đến tham quan vườn hoa, bạn còn có thể được người làm vườn giới thiệu sơ về kỹ thuật trồng hoa trong nhà kính, lịch sử hình thành những làng hoa truyền thống - nơi họ đã gắn bó hàng chục năm để mưu sinh.

Phố núi cũng rất nổi tiếng với hoa hồng. Để được thỏa thích ngắm loài hoa này, bạn có thể đi theo đường thác Cam Ly, về làng hoa hồng Vạn Thành - nơi trồng hoa hồng nhiều nhất tại Đà Lạt. Từ trên cao nhìn xuống, làng hoa trườn theo thung lũng dài dọc con suối Cam Ly màu mỡ. Đây là vương quốc của hoa hồng với những vườn hoa hồng nhung, hồng ánh trăng, hồng cánh sen… rộng hàng hecta trong những ngôi nhà kính hiện đại, tránh nắng gió.

Hoa hồng trổ bông quanh năm nên bạn có thể đến tham quan bất cứ lúc nào. Đến đây, bạn sẽ được tận mắt chứng kiến người dân thu hoạch hoa hồng vào sáng tinh mơ hay buổi chiều chập choạng, cách họ chăm sóc hoa hay khung cảnh nhộn nhịp đóng gói, chuyển hàng cho các xe đến thu gom hoa chuyển đi các tỉnh tiêu thụ...

 

Những vườn hoa cúc đủ màu sắc tại làng hoa Hà Đông

Hoa hồng Vạn Thành nổi tiếng nhất Đà Lạt

Sắc màu hoa đồng tiền

 

Đặc biệt hơn, trong dịp diễn ra Festival hoa Đà Lạt (30-12-2011 - 3-1-2012) sẽ có một “tour du lịch hoa” dành cho những du khách yêu hoa. Không chỉ dừng lại ở những điểm đến làng hoa truyền thống, tour du lịch hoa còn được mở rộng với những điểm đến mà mới chỉ nghe đã rất hấp dẫn. Đó là những công trình bằng hoa được các khu du lịch, đơn vị doanh nghiệp tự thiết kế nhằm hưởng ứng nhu cầu tham quan của du khách trong dịp festival.

Có thể kể đến một số điểm đến rất lãng mạng như Ngôi nhà hoa hồng (khu du lịch Đồi Mộng Mơ), Ngôi nhà tình yêu, Vườn hoa giai nhân (khu du lịch Thung Lũng Tình Yêu), Đồi hoa bất tử rộng 1 ha, Đồi hoa tím hai mộ (khu du lịch Hồ Than Thở)…

Ngoài ra tour du lịch này cũng có một số điểm mới, khá lạ lẫm đang chờ du khách khám phá đến phút chót như thiền hoa ở thiền viện Trúc Lâm, khám phá cà phê Hoa Bách Hợp (khu du lịch Rừng hoa Đà Lạt), khách sạn hoa (khách sạn Ngọc Lan)…

 

Thu hoạch hoa cẩm chướng ở làng hoa Vạn Thành
Chăm sóc nụ hoa chờ ngày thu hoạch ở làng hoa Thái Phiên

Thu hoạch hoa cúc

 

Cuối tháng 11-2011, chúng tôi có mặt ở làng Cemoro Lawang, phía đông đảo Java, Indonesia. Đây là nơi mà mọi người đến xứ sở vạn đảo này đều khao khát đặt chân, đón ánh nắng một ngày mới trên đỉnh Penanjakan cao 2.770m và ngắm toàn cảnh quần thể núi lửa Tengger.

 

Những chiếc xe jeep chở khách du lịch vượt sa mạc cát với địa hình gập ghềnh - Ảnh: M.Lăng

 

Đường lên đỉnh Penanjakan chỉ mất nửa giờ nhưng uốn lượn khúc khuỷu, ngoằn ngoèo, có những lúc chiếc xe như khựng lại khi bò lên con dốc thẳng đứng. Trong sương đêm, thỉnh thoảng lại thấy những tốp xe máy của người đi “phượt” và cả khách du lịch bám theo phía sau. Gần lên tới đỉnh Penanjakan, xe dừng. Chúng tôi phải đi bộ chừng 200m lên đến ViewPoint - nơi đẹp nhất trên đỉnh Penanjakan để ngắm toàn cảnh hõm chảo Tengger.

Yên lặng đón bình minh

Adi - một du khách người Malaysia - cho biết: “Hôm qua, nhóm của tôi đã ngồi xe hết chín tiếng đồng hồ, đi từ Yogyakarta đến đây để ngắm mặt trời mọc. Bình minh ở đây quá tuyệt! Cả nhóm quyết định ở lại thuê nhà nghỉ để hôm nay lên đón bình minh một lần nữa trước khi đi Bali”. Lẫn trong đám đông, những người thổ dân chìa những bó hoa dại màu tim tím, trắng kem và hồng nhạt kết tỉ mỉ mời du khách. Họ nói nếu đứng trên miệng núi lửa Bromo cầu nguyện và ném bó hoa đó vào miệng núi lửa thì sẽ rất linh thiêng...

Du khách đông nhưng không khí rất tĩnh mịch, có lẽ ai cũng muốn thảnh thơi tận hưởng khoảnh khắc nhìn thấy ánh mặt trời trên độ cao 2.770m và ngẩn ngơ dõi theo sự biến đổi kỳ ảo mê hoặc của quần thể núi lửa Tengger.

Trước mặt chúng tôi là Batok, Bromo và Semeru - những núi lửa mới nổi từ trong lòng núi lửa cổ đại khổng lồ Tengger. Gần nhất là ngọn Batok đã ngủ yên từ lâu. Sau lưng Batok là Bromo, từng được bình chọn là một trong năm ngọn núi lửa đẹp nhất thế giới. Đỉnh cao nhất phía xa là Semeru. Người Indonesia tin rằng hai ngọn núi lửa Semeru và Bromo là hai cánh cửa dẫn vào thế giới bí ẩn. Semeru là núi lửa cao nhất đảo Java (3.676m), trung bình cứ bốn năm lại phun nham thạch một lần. Còn Bromo mới đầu năm 2011 bất ngờ hoạt động trở lại, sự thức dậy đột ngột ấy đã làm hai du khách thiệt mạng và sân bay Bali phải đóng cửa vì tro bụi.

Chân trời rực lên những dãy màu cam tươi, đỏ, vàng, xám nhạt và sắc trắng xanh rực rỡ cứ chuyển đổi gam màu từng phút. Những tia nắng mặt trời đầu tiên rực rỡ từ phía sau các đỉnh núi ở phía đông. Bóng thay đổi xung quanh các miệng núi lửa. Lòng chảo Tengger đẹp huyền ảo, lộng lẫy như một thứ rượu làm người ta ngây ngất, lặng người và chỉ muốn được chạm vào mây trắng bồng bềnh kia, vào những khối núi như tạc như khắc kia.

Nắng ở đây như một thứ ánh sáng thanh khiết và kỳ ảo, vén tan biển mây trắng muốt để dần hiện ra biển cát xám mênh mông và ngôi đền của người Hindu Pura Luhur Poten bé xíu.

 

Một du khách trèo lên đỉnh núi lửa Bromo - Ảnh: T.Hậu

 

Núi lửa bên trong núi lửa

Bãi cát hướng đi lên đỉnh Bromo ngập dấu chân người và vó ngựa, vết cũ chồng lên vết mới. Sau khi mặc cả, người thổ dân tên Bumo đồng ý cái giá 70.000 rupiad để tôi leo lên con ngựa béo khoang trắng. Nhìn về dãy núi Bromo cao lớn trùng trùng, chợt nhớ đến cảnh thầy trò Đường Tăng vượt dãy Hỏa Diệm Sơn.

Không biết Hỏa Diệm Sơn nóng tới cỡ nào nhưng ở cái lòng chảo núi lửa khổng lồ này, gió thổi mát lạnh khiến người ta thấy dễ chịu, phấn khích và chỉ muốn phi ngựa lao đi xé gió giữa sa mạc cát chạy thẳng lên đỉnh Bromo ngạo nghễ, hùng vĩ kia.

 

Bromo có nghĩa là thần của các thần, dù không phải là ngọn núi lửa cao nhất đảo Java nhưng lại nổi tiếng nhất bởi vẻ đẹp kỳ vĩ của nó. Để lên đến đỉnh Bromo phải mất 30 phút cho đoạn đường núi dài 2km dốc tới 45 độ và vượt qua hơn 100 bậc thang đá, mà mỗi chiều chỉ rộng khoảng 0,5m. Càng lên gần đỉnh càng cảm nhận rõ mùi khí lưu huỳnh phả vào mũi, vào mặt, loang ra trong từng hơi thở gấp. Đầu gối dễ chừng muốn long ra, chân muốn khuỵu xuống.

 

Trước khi lên Bromo, mọi người đi ngang qua đền Pura Luhur Poten. Bumo nói rằng đá để xây ngôi đền này được lấy từ núi lửa nên có độ chắc vĩnh cửu. Trong đền là khoảnh sân rộng vắng lặng đầy nắng gió sa mạc và những gian phòng không có bóng dáng con người.

Pura Luhur Poten cô quạnh đến não nề. Đây là nơi lễ hội Yadnya Kasada - lễ hội chính của người Tengger theo đạo Hindu - được tổ chức hằng năm. Lễ hội này kéo dài một tháng. Tới ngày thứ 14 của lễ hội, người Tengger hành lễ ở đền cho đến khi mặt trời đứng bóng rồi di chuyển lên núi lửa Bromo. Họ mang theo gạo, rau quả, gia súc... rồi thả vào lòng núi lửa để hiến tế thần linh. Đó là cách để tạ ơn các vị thần đã che chở và cho họ một cuộc sống sung túc.

Khi rời bậc thang cuối cùng, đặt chân lên miệng núi lửa, tận mắt nhìn thấy “dung nhan” bên trong lòng núi là khoảnh khắc rất khó quên trong đời. Ngập trong đôi mắt tôi là một vực sâu hình tròn dốc đến thẳng đứng, cheo leo với đường kính gần 10km. Chỉ cần sảy chân thôi là rơi thẳng xuống dưới những hố đen sâu như cánh cửa đưa người ta đến cõi âm ty! Từ những kẽ nứt trong lòng núi, thỉnh thoảng lại thấy sục lên những cột nước.

Trên miệng núi lửa Bromo có một con đường nhỏ, rộng khoảng 1m, đủ để khách du lịch thử thách “độ lì” của nhịp tim bằng cách dợm vài bước chân dọc theo rìa miệng núi lửa. Tôi đặt một bước chân ra cái khoảng không gian vẻn vẹn 1m chênh vênh giữa hai vờ vực ấy, lồng ngực run lên và đầu choáng ngợp cảm giác chới với, chênh chao và rờn rợn. Xung quanh tôi chênh vênh, thăm thẳm và đầy rẫy những cảm xúc sống động, xô đẩy nhau của sự mạo hiểm, chinh phục, sợ sệt và thích thú.

Giữa thiên nhiên bao la, kỳ vĩ, không thấy mình nhỏ bé mà chỉ thấy thích thú và náo nức. Kỳ lạ là ở trên miệng núi lửa nhưng không khí rất mát mẻ, nếu không nói là hơi lạnh. Khi đã lên tới đây, du khách thật sự không muốn xuống một chút nào, chỉ muốn kéo dài mãi giây phút ấy để tận hưởng cảm giác vượt qua giới hạn của chính mình, tận hưởng cảm giác được thỏa thích ngắm nhìn, được thu vào tầm mắt vẻ hoành tráng, hùng vĩ, bao la của thiên nhiên.

Đường đi lên vốn đã không đơn giản mà đi xuống còn thử thách hơn bội phần. Con đường như chiếc thang cắm dốc thẳng đứng xuống chân núi. Có những lúc chúng tôi tưởng mình sẽ té cắm đầu xuống đất hoặc chóng mặt mà lăn đùng ra thì không biết sẽ thê thảm như thế nào. Vậy là vừa mò mẫm đi vừa cầu nguyện...

Shirakawa-go và Gokayama là hai khu vực thuộc thung lũng sông Shogawa nằm trong vùng núi hẻo lánh kéo dài từ Gifu đến Toyama, Nhật Bản. Ba ngôi làng Ogimachi, Suganuma, Ainokura tại đây đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới vào năm 1995.

 

Tuyết bao phủ trắng xóa trên nóc một ngôi nhà gassho-zukuri - Ảnh: japan-guide.com

 

Shirakawa-go và Gokayama nổi tiếng với những ngôi nhà nông dân gassho-zukuri truyền thống, một số ngôi nhà trong số đó có lịch sử trên 250 năm. Gassho-zukuri trong tiếng Nhật nghĩa là “được xây dựng như hai bàn tay đang cầu nguyện”. Những mái nhà lợp rạ dốc đứng giống như hình dáng bàn tay các thầy tu chắp lại để khấn Phật.

Phong cách kiến trúc này được phát triển qua nhiều thế hệ và được thiết kế để ngôi nhà có thể trụ vững dưới khối lượng tuyết rơi dày đặc vào mùa đông ở vùng này. Mái nhà không cần đinh đóng tạo ra một không gian gác mái rộng để người dân cất trữ nông sản.

Ogimachi - ngôi làng rộng nhất Shirakawa-go

 

Làng Ogimachi - Ảnh: japan-guide.com

 

Ogimachi là ngôi làng rộng và tiêu biểu nhất của Shirakawa-go. Bạn có thể bắt đầu chuyến hành trình của mình từ Takayama hoặc xuống xe buýt giữa Takayama và Kanazawa. Cách trải nghiệm tốt nhất khi đến thăm nơi này là ở trọ lại một đêm tại ngôi nhà nào đó trong vùng.

Làng Ogimachi đẹp nhất khi được bao phủ bởi tuyết trắng hoặc khi những cánh đồng xung quanh bao trùm bởi một màu xanh cây cỏ. Những ngôi nhà ở Ogimachi được giữ gìn, bảo vệ rất tốt. Hiện tại một số ngôi nhà đã trở thành nhà hàng, khách sạn hoặc nhà trọ tư nhân cho du khách.

Nhiều ngôi nhà xung quanh làng hiện đã được quy hoạch lại để mở một bảo tàng không gian ngang qua con sông từ trung tâm làng. Bảo tàng trải dọc theo nơi tập trung các ngôi nhà gassho-zukuri và các điểm đến hấp dẫn ở Ogimachi. Dự án được quy hoạch bài bản để làm cho Ogimachi trở thành làng du lịch tốt nhất tại vùng Shirakawa-go và Gokayama.

Suganuma - ấn tượng Gokayama

 

Một góc làng Suganuma - Ảnh: japan-guide.com

 

Có một chút khó khăn hơn để đến Gokayama, bạn phải đổi nhiều tuyến xe buýt ở Ogimachi. Gokayama kém phát triển hơn và cũng không đông đúc bằng Shirakawa-go. Những ngôi làng nông dân trong vùng này nhỏ hơn, tách biệt hơn và có rất ít bóng dáng những ngôi nhà hiện đại, trong đó Suganuma và Ainokura được cho là hai ngôi làng đẹp nhất Gokayama.

Suganuma bao gồm làng Suganuma và Gokayama Gassho no Sato. Để tạo sự thân thiện và dễ dàng cho khách du lịch tham quan Suganuma, hai khu vực được nối với nhau bằng một đường hầm đi bộ rất thuận tiện. Ngoài ra, du khách có thể lên những điểm quan sát trên đồi bằng thang máy và đứng ngắm toàn cảnh ngôi làng từ trên cao.

 

Phòng sinh hoạt của một ngôi nhà gassho-zukuri

 

Nhiều ngôi nhà gassho-zukuri ở Suganuma hiện đã trở thành các bảo tàng nhỏ trưng bày hình ảnh cuộc sống thường nhật của nông dân, ngành sản xuất giấy washi và ngành sản xuất thuốc súng đang được duy trì tại nơi này.

Ở Gokayama Gassho no Sato, phía bên kia đường hầm vẫn có một số ngôi nhà gassho-zukuri truyền thống được quy hoạch lại làm nơi ở cho các nhóm học sinh, sinh viên các trường học đến ăn ở và trải nghiệm cuộc sống Gokayama.

Ainokura - ngôi làng xa xôi nhất ở Gokayama

 

Làng Ainokura - Ảnh: japan-guide.com

 

Tận sâu phía trong thung lũng, Ainokura là ngôi làng xa xôi nhất của vùng Gokayama. Nó cũng là làng rộng nhất vùng này với gần 20 ngôi nhà gassho-zukuri. Nhiều ngôi nhà hiện vẫn là nơi cư trú của người dân.

Dù kém phát triển, việc giao thông đi lại khó khăn và có rất ít các tiện nghi nhưng Ainokura rất yên tĩnh, đem tới những trải nghiệm thật sự nguyên sơ, thú vị cho du khách. Đồng thời do ở rất xa nên Ainokura đã bảo tồn được rất nhiều truyền thống văn hóa của địa phương mình như âm nhạc và các điệu nhảy dân gian.

Sáng 2/12, lễ hội đua bò Bảy Núi lần thứ 20 khai mạc tại chùa Thơm-mít, xã Vĩnh Trung (Tịnh Biên, An Giang) với 64 cặp so tài trong đó có các "cầu thủ ngoại" Campuchia.

Lễ hội thu hút trên 20.000 khán giả ở khắp các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long khiến khuôn viên trường đua rộng trên 3 ha vẫn không đủ sức chứa. 64 đôi bò đến từ An Giang, Sóc Trăng, Kiên Lương, Hòn Đất và các cặp đôi của huyện Kirivong, tỉnh Tà Keo, Campuchia.

Tết Dolta (đầu tháng 9 âm lịch), người dân tổ chức nhiều cuộc vui chơi giải trí, trong đó có lễ hội đua bò. Năm nay, trận so tài giữa các đôi bò diễn ra đúng vào thời điểm tổ chức lễ hội văn hóa vùng đồng bào Khmer Nam Bộ.

Đây là loại hình thể thao rèn luyện thân thể, đòi hỏi người tham gia phải có thể lực cường tráng, nhanh nhẹn, mưu trí mới có thể điều khiển được đôi bò dũng mãnh và chạy nhanh như vũ bão.

"Tài xế" Chau Điêu ở huyện Tịnh Biên được nhiều người ca ngợi là người hùng đua bò Bảy Núi chia sẻ: "Tôi mê đua bò từ lúc còn nhỏ nên năm nào gần tới ngày lễ hội cũng tuyển chọn những con bò hay để huấn luyện".

Các cặp đôi bước vào trận so tài sáng nay. Ảnh: Gia Bảo.

Anh cho biết, chăm sóc bò mang đi tranh đấu rất vất vả. Trước thi đấu một tháng phải ra đồng luyện tập đều đặn, quan tâm đến khẩu phần ăn. Ngoài ra, các "chiến binh" phải ngủ mùng, uống nước dừa tươi pha hột gà và tắm mỗi ngày 2-3 lần.

Ông Trần Văn Tượng, một lão tướng đua bò ở xã Vĩnh Trung, huyện Tịnh Biên kể, cái khó là phải chọn đôi bò tướng tốt, dễ dạy, dễ điều khiển và phải trung thành với chủ. Cũng như vận động viên thể thao, nếu bò không được tập luyện thường xuyên, thể lực yếu sẽ dễ bị loại.

Người chiến thắng không những mang vinh quang về cho gia đình, cho phum sóc mà còn coi đó là lộc dành cho địa phương. Họ được các cô gái đeo vòng chỉ "may mắn" xin của nữ thần Angkor Vitajaya và tặng cho những chum rượu tăng lực với hy vọng năm sau sẽ đem vinh quang về cho phum, sóc.

Phải “phân vai” cho ngành du lịch từng địa phương bằng một mô hình liên kết mang tính toàn diện là điều cần thiết để du lịch Đông Nam Bộ “thay áo mới”.
Vùng du lịch rộng lớn nhưng lượng khách, doanh thu của ngành du lịch Đông Nam bộ dường như chỉ tập trung chủ yếu vào TP.HCM và Vũng Tàu, trong khi các địa phương khác đang trăn trở tìm hướng đi.

Nước chảy chỗ trũng

Theo Thứ trưởng Bộ văn hóa Thể thao và Du lịch Huỳnh Vĩnh Ái, năm 2010, Đông Nam Bộ đón hơn 3,6 triệu lượt khách quốc tế, chiếm 25% tổng lượng khách quốc tế đến Việt Nam và 18 triệu lượt khách nội địa, chiếm 27% cơ cấu khách nội địa. Tổng doanh thu du lịch toàn vùng đạt hơn 31.500 tỷ đồng (tương đương 1,54 tỷ USD), chiếm 28% tổng doanh thu của cả ngành. Tuy nhiên đang có sự chênh lệch quá lớn giữa các địa phương trong vùng. Hầu hết doanh thu từ du lịch Đông Nam Bộ “chảy” vào “túi” TP HCM và Bà Rịa – Vũng Tàu. Nguyên nhân chính là do các tỉnh chưa biết cách kiếm tiền từ du lịch, mặc dù điều kiện có thừa.

Phát triển rập khuôn nhau du lịch Đông Nam bộ khó bứt phá. Trong ảnh: Khách du lịch quốc tế mua sắm ở chợ Bến Thành (TP HCM). Ảnh: Lê Quân.

Rất nhiều đơn vị lữ hành cho biết, mô hình phát triển du lịch của các địa phương Đông Nam Bộ quá giống nhau, không tìm được sự khác biệt. Trong khi đó, khoảng cách từ Bình Dương, Tây Ninh, Đồng Nai hay Bình Phước về TP HCM quá gần (chỉ mất 1-2h đi xe) nên hầu hết sau các buổi tham quan, du khách về TP HCM hay Vũng Tàu nghỉ ngơi chứ không lưu trú tại chỗ. Thêm vào đó, theo ông Bùi Bá Thanh Phương, Giám đốc Công ty du lịch Điểm đến Việt Nam, du khách có muốn ở lại cũng không biết làm gì, chưa kể điều kiện lưu trú nghèo nàn….

Ông Lê Hữu Phước, Giám đốc công ty CP cáp treo núi Bà (Tây Ninh), lo lắng khi điểm du lịch núi Bà Đen được xem lớn nhất Tây Ninh nhưng hạ tầng ở đây đang trở nên cũ kỹ, không đáp ứng nổi nhu cầu thu hút khách đến nhiều lần. “Hầu hết khách chỉ đến và đi trong ngày, tỷ lệ lưu trú lại rất ít vì các điểm lưu trú không chỉ ít mà còn không đáp ứng nhu cầu tối thiểu, nhiều du khách phải ở lại chùa…”, ông Phước nói.

Hút khách bằng sản vật

Tìm hướng xúc tiến đầu tư du lịch Tây Ninh và Đông Nam Bộ, Thứ trưởng Huỳnh Vĩnh Ái cho rằng, quá lãng phí khi mà Tây Ninh, Bình Phước có khá nhiều các cửa khẩu giáp Campuchia, có thể xem là cửa ngõ quan trọng để kết nối các tour trong khu vực ASEAN bằng đường bộ đến từ Campuchia hay Thái Lan

Hiện mô hình phát triển du lịch vùng biên như dọc biên giới Việt  - Trung tại tỉnh Quảng Ninh được nhiều doanh nghiệp nghĩ tới. Tuy nhiên, theo ông Bùi Bá Thanh Phương, cơ sở để hình thành loại hình du lịch này đòi hỏi cư dân dọc hai bên biên giới phải đông đúc, hình thành nên những thành phố vùng biên. Trong khi khu vực này tính từ biên giới Việt Nam – Campuchia vào đất Campuchia gần như… tê liệt vì dân cư thưa thớt. Các tỉnh lại không thể phát triển loại hình đánh bạc như ở bên kia biên giới. Vì vậy theo ông Phương, chỉ nên tập trung phát triển điểm du lịch cửa khẩu tại Mộc Bài theo mô hình thành phố vùng biên là hợp lý. Còn lại các tỉnh trong vùng Đông Nam Bộ nên phát triển du lịch theo hướng xây dựng thương hiệu du lịch địa phương. Chẳng hạn, du khách đến Tây Ninh thường muốn tìm hiểu về bánh tráng, bánh canh, bánh tráng phơi sương, muối tôm, mãng cầu… “Tại sao không “móc túi” du khách tại chỗ bằng cách tổ chức thành những làng nghề tham quan, sau đó bán các sản phẩm?”, ông Phương đặt câu hỏi.

Hiện tại, Bình Phước, Tây Ninh, Bình Dương, Đồng Nai… đều có những chính sách thu hút đầu từ phát triển mạnh các loại hình du lịch như du lịch văn hóa, tâm linh, sinh thái nghỉ dưỡng, cửa khẩu mua sắm… TS Nguyễn Văn Mỹ, Trưởng ban hợp tác quốc tế, Viện chiến lược phát triển, Bộ Kế hoạch và đầu tư, khuyến cáo: Việc cần thiết là hình thành những tour theo mô hình liên kết giữa các địa phương. Từng địa phương xác định được điểm mạnh của mình là gì, tránh rập khuôn nhau. Và hơn hết là nghe chính các DN trong ngành góp ý từ nhu cầu từ du khách.

TP HCM không còn là điểm đến hấp dẫn!

Dù lượng khách du lịch tăng 10% so với năm 2010, nhưng theo ông John Gardner, Tổng quản lý khách sạn Caravelle, hiện nay TP HCM không phải là một điểm đến hấp dẫn nữa. Ông John Gardner nhận xét: “Tình trạng giao thông và sự ô nhiễm là nguyên nhân chính yếu. TP HCM là một trong những thành phố năng động nhất châu Á nhưng cũng đồng thời trở nên quá đông đúc và chật chội”. Ông John Gardner cho rằng, không có gì đáng ngạc nhiên bởi đã 150 năm kể từ khi các nhà thiết kế đô thị Pháp xác lập nền móng cho mảnh đất này thì đến nay hầu như hệ thống hạ tầng vẫn không có nhiều thay đổi trong khi dân số ngày càng “phình” to

Cố đô Huế là điểm nhấn tổ chức sự kiện và liên kết với các tỉnh thành như Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hoá, Hà Nội...

Tại Thừa Thiên - Huế sẽ diễn ra lễ khai mạc năm du lịch quốc gia và Festival Huế 2012 vào tối 7/4/2012. Festival Huế diễn ra trong 9 ngày với nhiều hoạt động đổi mới và phong phú như: đêm Hoàng cung, lễ Tế Giao, lễ hội trống nhạc cụ, những ngày phim lịch sử Việt Nam, lễ hội đường phố, lễ hội Lăng Cô, lễ hội Sóng nước Tam Giang...

Ngoài ra còn có các chương trình biểu diễn nghệ thuật chuyên nghiệp của nghệ sĩ nổi tiếng đến từ nhiều quốc gia.

Tái hiện
Tái hiện các nghi thức thao diễn của quân đội ngày xưa tại Festival Huế.

Ngoài ra, các hoạt động như lễ hội duyên dáng Việt Nam, liên hoan ẩm thực miền Trung, Sao Mai điểm hẹn, liên hoan nhạc cụ dân tộc, giải cờ vua quốc tế Đông Nam Á, giải võ cổ truyền toàn quốc... cũng diễn ra khắp khu vực Bắc Trung Bộ vào năm 2012. 

Tỉnh Thừa Thiên - Huế và các tỉnh thành đang chuẩn bị những sản phẩm du lịch độc đáo, cũng như lên kế hoạch tuyên truyền sâu rộng nhằm thu hút đông đảo người dân tham gia Năm du lịch quốc gia 2012.

Theo Ban tổ chức, vùng Bắc Trung Bộ tập trung các di sản thế giới, di tích quốc gia, lễ hội đặc sắc, các sản phẩm du lịch về biển. Đây là yếu tố có giá trị đặc biệt để hình thành và phát triển sản phẩm du lịch đặc thù, góp phần thúc đẩy nguồn tăng trưởng từ du lịch.

(vnexpress)

19h (giờ GMT) ngày 11/11, tức khoảng 2h sáng 12/11 giờ Việt Nam, trên trang web của Tổ chức New7Wonders đã công bố danh sách 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới mới, trong đó có vịnh Hạ Long.
Cùng với vịnh Hạ Long còn có rừng Amazon ở Nam Mỹ; thác nước Iguazu ở Argentina và Brazin; đảo Jeju của Hàn Quốc; sông ngầm vườn quốc gia Puerto Princesa của Philippines; đảo Komodo thuộc Indonesia và núi Table của Nam Phi.
Trao đổi với VnExpress, ông Nguyễn Văn Tình, Cục trưởng Cục Hợp tác quốc tế, Bộ văn hóa Thể thao và Du lịch, cho rằng vịnh Hạ Long chiến thắng là do nỗ lực của Chính phủ và người dân trong suốt thời gian qua. Việt Nam đã huy động được cả hệ thống chính trị, toàn tâm toàn ý cho cuộc bầu chọn.
UBND tỉnh Quảng Ninh dự kiến tổ chức đêm biểu diễn nghệ thuật và bắn pháo hoa vào tối 12/11 tại khu bến phà Bãi Cháy để vinh danh kỳ quan thiên nhiên thế giới mới. Đây là cơ hội để người dân và du khách cùng chia vui với vịnh Hạ Long.
Với sự vinh danh mới này, vịnh Hạ Long có cơ hội thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước. Trong 9 tháng đầu năm nay, ngành du lịch Quảng Ninh đã đón 5,1 triệu lượt khách, trong đó 1,7 triệu lượt khách du lịch quốc tế.
Vịnh Hạ Long hùng vĩ. Ảnh: Hoàng Hà.
Di tích quốc gia vịnh Hạ Long được UNESCO hai lần công nhận là di sản thiên nhiên thế giới. Lần một vào ngày 17/12/1994, vịnh Hạ Long được công nhận về giá trị thẩm mỹ. Ngày 2/12/2000, vịnh được công nhận về giá trị địa chất, địa mạo.
Vịnh Hạ Long có bờ biển dài 120 km, rộng 1.553 km2 với 1.969 hòn đảo nhỏ. Một số đảo rỗng với các hang động lớn, các đảo khác là nơi sinh sống của ngư dân. Nơi đây có đến 200 loài cá và 450 loại động vật thân mềm.
Điểm đặc trưng nữa của vịnh Hạ Long là sự phong phú của các hồ bên trong hòn đảo đá vôi, ví dụ đảo Đầu Bê có đến 6 hồ nước.
(vnexpress)